![]() |
| Lớp Võ Lâm Tân Khánh Bà Trà, quận Bình Thạnh. |
THI - DIỄN QUYỀN
1. Đúng:
Người đi quyền không được đi khác bài mình đăng ký, không được nhầm lẫn bài nọ với bài kia, đoạn nọ với đoạn kia, nếu bị quên hay nhầm lẫn vận động viên (VĐV) đó sẽ bị loại (điểm 0).Nắm vững các nguyên tắc căn bản của bài quyền, và thực hiện hoàn chỉnh các kỹ thuật chứa đựng trong mỗi bài quyền: Nhanh, Mạnh, Chính xác, Đúng kỹ thuật.
Ngoài ra, phải thở đúng nhịp, thăng bằng tốt, nhãn pháp tốt, bài quyền phải được kết thúc ngay trên điểm xuất phát.
2. Có Hồn:
Phải xem bài quyền như là một tác phẩm nghệ thuật, nên thể hiện bằng đặc trưng nghệ thuật của riêng mình, bài quyền vừa phản ánh, vừa tái tạo một trận đấu với nhiều đối thủ vô hình.Người đi quyền phải hiểu rõ chủ đề, ý nghĩa của mỗi bài quyền, của mỗi kỹ thuật và thể hiện nó như người nghệ sĩ diễn ngâm một bài thơ, tâm hồn người làm thơ, bài thơ và người ngâm thơ phải là một. Ta gọi khả năng đó là sự cảm thụ, trạng thái đó là sự nhập thân. Có những VĐV đi quyền mà người xem thấy "nổi gai óc", đạt đến mức ấy được coi là diễn xuất tốt, Có Hồn.
Đây là yếu tố quan trọng để thẩm định trình độ người đi quyền, đi quyền không phải cứ bặm trợn hung hăng là đạt, nhịp điệu của bài quyền không phải là nhịp điệu tích tắc của chiếc đồng hồ, mà là nhịp điệu của cuộc sống, của tâm trạng "tiếng khoan như gió thoảng ngoài, tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa". Không có khả năng cảm thụ, không qua quá trình rèn luyện công phu, thì không thể diễn đạt bài quyền có hồn được.
Để trở thành VĐV thi đấu đối kháng tốt, khó - mà dễ, để trở thành nhà vô địch diễn quyền, dễ - nhưng không dễ chút nào.
3. Đẹp:
Đẹp là một khái niệm trừu tượng, nhưng ta có thể kiểm chứng nó bằng cảm nhận lý tính, sau khi xem thi diễn một bài quyền, ta thấy để lại trong ta một ấn tượng đẹp, để lại trong ta một mỹ cảm, có thể được xem là đạt tiêu chuẩn Đẹp.Mỹ cảm ấy xuất phát từ dáng hình bên ngoài, cũng như diễn viên múa hay một ca sĩ trên sân khấu, người đi quyền đòi hỏi phải có thể hình cân đối, hài hoà, không cao to nặng nề, không thấp bé ẻo lả, hốc hác...
Một VĐV quyền lý tưởng, đòi hỏi phải có cái cân đối của một hoa khôi, cái sắc lạnh của ánh thép, cái mềm mại của một cành lau, cái mượt mà của vải lụa, cái thanh tú của cây trúc, cái vững trải của cây tùng và cái rực rỡ của ánh hồng buổi sáng.
Mỹ cảm ấy còn xuất phát từ phong thái - tinh thần của người đi quyền: Ung dung, đỉnh đạc, trầm tĩnh, tự tin, thanh thoát, tao nhã, vừa là biểu hiện bên ngoài, vừa là nội dung ngầm chứa bên trong.
Cần nói thêm, bài quyền đối với người đi quyền cũng như bản nhạc đối với người ca sĩ, người hát hay đến mấy mà gặp bản nhạc tồi, thì hiệu quả vẫn tồi, và ngược lại.
Quyền pháp có nhiều loại, nhiều cung bậc, có loại thiên về nhanh nhạy, linh hoạt, có loại thiên về trầm hạ, sâu lắng, có loại đường nét bay lượn, có loại cân đối chừng mực... Biết chọn cho mình bài quyền thích hợp để diễn đạt cũng là một yếu tố không kém phần quan trọng.
Quyền pháp có nhiều loại, nhiều cung bậc, có loại thiên về nhanh nhạy, linh hoạt, có loại thiên về trầm hạ, sâu lắng, có loại đường nét bay lượn, có loại cân đối chừng mực... Biết chọn cho mình bài quyền thích hợp để diễn đạt cũng là một yếu tố không kém phần quan trọng.
Bài của VS Trương Tấn Đạt
